PDA

View Full Version : Bùa yêu của người dân tộc



Jennifer Vân
04-19-2011, 10:10 AM
Huyền bí 'yểm bùa tình yêu' ở Tuyên Quang
Cập nhật lúc 18/04/2011 11:57:25 AM (GMT+7)
Chỉ cần thích một chàng trai hay cô gái nào đó họ sẽ tìm đến nhờ pháp thuật của những người Cao Lan. Câu chuyện về sự huyền bí về một loại “bùa yêu” cứ thế được truyền tai nhau.
Ở một xóm nhỏ của tỉnh Tuyên Quang, người ta thường truyền tai nhau rằng, thích một người là có cách để lấy, những đôi vợ chồng hục hặc đột nhiên nhiên trở nên êm ấm...tất cả đều nhờ vào pháp thuật của những lá bùa yêu gia truyền của người Cao Lan, bao đời nay gọi là bảo bối.

Những câu chuyện này lôi cuốn theo những điều bí ẩn hư hư thực thực, đầy mầu sắc huyền bí. Phải chăng “bùa yêu” có một sức mạnh phi thường khiến bao người tin đến vậy?

Người ban tình yêu theo ý muốn

Ở thôn Song Lĩnh, xã Lưỡng Vượng, TP Tuyên Quang, nhiều người biết đến ông Hoàng Tiến Đồng, là người lưu giữ nhiều cuốn sách quý về cách làm duyên, hay còn gọi là “bùa yêu”. Và, chẳng hiểu từ đâu ông được người dân khắp làng trên xóm dưới gọi với cái tên: “Người ban tình yêu theo ý muốn”.

Ông đã biết làm bùa yêu từ năm 30 tuổi, và có hàng chục cuốn sách hợp duyên bằng chữ Hán do cha ông để lại. Ông bảo, theo tiếng Cao Lan bùa yêu được gọi là “Pháp linh lợi”, một tên gọi bí ẩn.

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/04/18/12/20110418120436_1.jpg Ông Hoàng Tiến Đồng, là người lưu giữ nhiều cuốn sách quý về cách làm duyên, hay còn gọi là “bùa yêu”.



Trước những thắc mắc về sự tồn tại của “bùa yêu” có thật sự hiệu quả như bấy lâu người dân đồn đại, ông Quang cười bí hiểm: “Tôi đã làm bùa yêu là cưới. Nguyên trong thôn Song Lĩnh, tôi đã làm duyên cho 8 cặp và những đôi nay đến đều sống với nhau êm ấm, hạnh phúc”.

Để khẳng định “phép thuật” của mình, ông đưa cho tôi xem những cuốn sách làm duyên và có những hình ảnh của các đôi nam nữ khi kết duyên.

Đối tượng thường tới cậy nhờ ông thường là những người đàn ông hiếm vợ, gái muộn chồng muốn tìm cho mình một nơi nương tựa, se duyên... Nhưng đông nhất vẫn là những người đã xây dựng gia đình không may vợ chồng có chuyện "cơm chẳng lành canh không ngọt" đứng trước nguy cơ đổ vỡ. Với các hoàn cảnh như thế, họ tin ông có thể hóa giải được mối hiềm khích vợ chồng nhờ vào “bùa”.

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/04/18/12/20110418120623_2.jpg Một phần trong cuốn sách hợp duyên mà ông Đồng thường hay sử dụng để "làm phép".


Có một quy tắc được ông Đồng tuân thủ nghiêm ngặt là sau khi ra tay, việc thực hiện “yểm bùa” đều phải tuyệt mật. Hầu hết bảo bối để ông “làm bùa” có khi chỉ là đôi nhẫn bạc, một nhúm muối, quả cây, gần gũi hơn thì "đệ tử" mang áo quần đối tượng cần yểm đến rồi thầy trò cùng nhau... làm phép. Khi làm phép phải chọn giờ đẹp, chỉ thực hiện trong khoảng một tiếng. Các "đệ tử" sau khi được truyền bí kíp lẳng lặng ra về rồi làm theo chỉ dẫn mà không bao giờ được phép tiết lộ ra ngoài.

Theo bà Phạm Thị Cát, vợ của ông Đồng, làm bùa này người ta phải đến lấy liên tục nếu không một thời gian sau nó tự khắc bị mất đi, nếu hết “mùi thuốc” 2 người nhìn thấy nhau là ghét nhau lắm.

Vợ chồng ly tán vì… “bùa yêu”

Tiếng lành về một vị cao niên có khả năng “yểm bùa” lan rộng khắp vùng. Chính vì vậy người tới nhờ ông không chỉ là ở trong thôn xóm, trong tỉnh, mà có rất nhiều người tới từ Bắc Giang, Phú Thọ, hay Hà Nội...

Tuy nhiên, trong quá trình tìm hiểu việc có hay không sự tồn tại của “bùa yêu”, chúng tôi đã gặp nhiều trường hợp cũng đã từng được ông ra tay se duyên. Và thật ngạc nhiên khi nhiều trường hợp các cặp đôi đã tan đàn xẻ nghé sau khi đến ông nhờ giúp đỡ. Phải chăng, thứ “bùa” như lời truyền tai nhau chỉ là câu chuyện phù phiếm?

http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/04/18/12/20110418120517_3.jpg Ngay như chính bản thân ông Đồng, dù có sẵn “bùa, phép” nhưng vẫn phải thừa nhận một điều rằng: “Yêu thật vẫn là cách tốt và bền vững nhất trong hôn nhân, hạnh phúc.



Bao người dân trong vùng cứ kháo nhau rằng, trước đây có trường hợp gia đình anh Hoàng Văn Thanh và chị Đàm Thị Lan ở xã Lưỡng Vượng, TP Tuyên Quang mới lấy nhau về chưa được 1 năm, anh Thanh có thói trăng hoa, bồ bịch ở ngoài, vợ chồng thường xuyên va chạm. Vậy mà đột nhiên, người ta thấy vợ chồng vui vẻ tình cảm hẳn, anh Thanh ở nhà cùng vợ làm ruộng, vợ bảo gì thì nghe răm rắp. Người ta bảo rằng chị Lan đã tới nhờ thầy yểm “bùa yêu” nên anh Thanh mới ở nhà và bỏ hẳn cô bồ kia.

Tuy nhiên, có một số trường hợp khi chúng tôi gặp và hay rằng, họ đã từng đến gặp ông Đồng nhờ giúp đỡ nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, vợ chồng vẫn phải chấp nhận cảnh sống ly tán.

Ngay như chính bản thân ông Đồng, dù có sẵn “bùa, phép” nhưng vẫn phải thừa nhận một điều rằng: “Yêu thật vẫn là cách tốt và bền vững nhất trong hôn nhân, hạnh phúc. Trong cuộc sống trai gái, vợ chồng, ai cũng có những khó khăn, mâu thuẫn, nếu cả hai quyết tâm vượt qua giai đoạn khó khăn thì đó mới chính là thứ “bùa” thật sự”.

Ai cũng biết rằng khi phải xa một người mình hết mực yêu thương thật khó nhưng thà buồn một chút, đau khổ một chút còn hơn là dính vào bùa ngải, biết đâu đó lại là một bước đi mới tốt đẹp hơn cho bản thân. Hơn nữa, ngay như chính “cao thủ bùa” mà tôi đã gặp cũng phải thừa nhận rằng, thứ “bùa” mà ông đang sử dụng để giúp nhiều người không có thực nhưng không hiểu vì sao mọi người vẫn lầm tin.

(Theo Bưu Điện Việt Nam)




(vietnamnet.vn)

---------- Post added at 09:03 AM ---------- Previous post was at 08:56 AM ----------

CHUYỆN BÙA YÊU TẠI MIÊN
Theo các nhà nghiên cứu về lãnh vực nầy thì Cambodge ngày xưa là nơi tụ hội của các thầy pháp, dĩ nhiên mỗi thầy theo mỗi phái luyện bùa chú, có phái lấy theo Tiên Thiên hay đạo trời có tính cách cao thượng trong việc hành đạo và thực hiện khoa bùa chú với tinh thần cao thượng.
Một phái chuyên thờ quỷ sư ma vương vì thế cách hành đạo thực hiện đều bất kể đạo nghĩa luân thường của người đời. Phái này chỉ có mục đích duy nhất là thỏamãn cái ta, cái lợi nhất thời trước mắt. Tuy nhiên, không vì có tính cách tầm thường xấu xa mà phái này không năng lực. Thật ra phái theo ma quái này thường làm điên đảo nhiều người. Gạt bỏ ra ngoài lãnh vực trộm cắp mà chỉ xét về lãnh vực yêu đương tình cảm thì phái này cũng cả thừa khả năng. Họ luyện nhiều thứ bùa yêu, bùa mê rất lạ , có khi dùng chất khoáng nhà đất đá pha trộn luyện bùa chú, có khi dùng cây cỏ, có khi dùng cơ phận nào đó trong cả thể người chết. Không phải bùa yêu của người Miên hoàn toàn để trong cái túi nhỏ đeo ở trong người như ta vẫn tưởng. Bùa yêu nằm ở khắp mọi nơi trong cơ thể, trong miệng , nơi cổ , ở ngón tay, bàn tay trước ngực, trong túi áo, trong bánh trái. nước uống.
Khoảng năm 1921, tại vùng Battambang và Angkor đã xảy ra cuộc tranh chấp dử dội nhưng âm thầm của các phái có bùa ngải muốn làm bá chủ vùng này. Sự tranh chấp xảy ra kể từ khi một người Trung Hoa tên là Hùng Lì vì quê Vân Nam , muốn cạnh tranh trong việc bán muối và cá khô từ Cao Miên với các khách trú tại đây. Các khách trú ở Cao Miên đã mời thầy có bùa chú để yếm Hùng Lì. Hùng Lì bị to bụng lên một cách quái lạ. Người con trai 18 tuổi của Hùng lì phải khổ nhục săn sóc cha và báo tin cho người chú , là người đả sống lâu đời ở Quý Châu , nhưng mới qua Cao Miên 6 tháng . Ông nầy khi thấy bụng Hùng Lì To tướng thì thất kinh nói : Anh đả bị bọn Thầy Bùa ếm rồi đó , nếu không gặp tôi kịp thời , chậm độ vài ba hôm nửa là anh chết rồi . Thôi để tôi giải cho .
Thế là may mắn Hùng Lì có người em giỏi luyện bùa chú và biết giải bùa độc nên thoát chết .
Tuy nhiên bọn khách trú cứ ngày đêm đi qua laị trước nhà Hùng Lỳ như có ý thăm dò kết quả , người em thấy vậy mới nói với Hùng Lỳ : Anh hùng nào giang sơn ấy , bọn nó muốn chiếm lỉnh nơi làm ăn , nếu mình không cao tay thì chỉ có nước phải chịu cuốn gói chuồn về quê nhà mà thôi . Nhưng tôi có cách trị bọn chúng , mới chịu để mình yên ổn làm ăn . Cú làm cách nào mà đấu phép nổi với mấy người Cao Miên ? Hùng Lỳ hỏi .Anh khỏi lo , thời kỳ tôi lưu lạc ở vùng rừng núi , theo bọn làm rừng tôi đả có dịp học được một số bùa chú rất lạ của các bộ lạc lâu đời sống rải rác ở vùng nam Trung Hoa , anh cứ tin tôi đi .
Khoảng một tuần sau , vào một đêm tối trời , cả nhà đang ngũ , nhưng Hùng Lỳ cứ trằn trọc và nóng ruột vô cùng . Vì không tài ngủ đước nên ông ngồi dậy chong đèn lên đọc sách . Khoảng 2 giờ rưởi sáng , tự nhiên có bóng ai chao đảo hiện lên vách. Hùng Lỳ vội vã quay người lại định hỏi thì thấy một đứa bé dùng hai tay để di chuyển cả thân mình theo các xà ngang của nóc nhà.Hùng Lỳ thất kinh chạy vào gọi người em dậy , ông này đứng nhìn một hồi rồi nói: - Đừng sợ? Đó chỉ là hình bóng do tụi thầy pháp Cao Miên cho tà ma tới đi dây doạ người nhát gan đó thôi.
Nói xong ông lật đật vào lấy cái bát đựng nước vạch quần đi tiểu vào rồi tạt mạnh lên hình bóng, đứa bé tự nhiên biến mất. Hung Vì sợ quá nói:
- Tụi nó ghê qua, ở đây riết chắc chết với chúng, chi bằng trở về Vân Nam dù cực khổ mà khoẻ tâm trí hơn .
Người em nói :
Anh đừng sợ, đến nước này tôi phải cho nó biết tay nhưng cách trị của tôi nhẹ nhàng thâm trầm hơn.
Thế rồi sau một thời gian thăm dò, người em của Hùng Lỳ biết được tên khách trú sừng sỏ nhất ở đây ( cũng là người Trung Hoa ) có độc nhất một người con. Một người con gái mới 17 tuổi vừa đẹp người, đẹp nết lại có tài về cầm kỳ thi họa. Không biết làm cách nào sau đã mấy tuần cô gái này lại yêu người con trai của Hùng Lỳ mê mệt ( dĩ nhiên là có sự sắp xếp, đạo diển của người em Hùng Lỳ ). Cô ta trốn theo người con trai của Hùng Lỳ khiến tên đại thương gia kia đau khổ khóc than vật vã. Có điều kỳ lạ là các tay tổ bùa chú người miên ở Battambang biết cô gái bị bùa yêu mà đành bó tay vì bùa phép của người em Hùng Lì xử dụng lạ quá.
Trong khi đại thương gia nọ bỏ ăn bỏ ngủ vì con thì người em của Hùng vì đến gặp ông ta và vào đề ngay:
- Tôi biết ông đang đau khổ vì cô con gái nhưng tôi
bảo đảm rằng con ông không hề gì cả. Không ai phạm vào con gái ông hết , chỉ có điều , là cho đến giờ phút nầy con gái ông vẩn còn yêu cháu trai của tôi ra riết , điều đó cũng làm cháu tôi và cả tôi trở ngại trong công việc làm ăn.
Thương gia nọ nghe nói thì kinh ngạc vô cùng, vội vã bước tới nấm tay người em Hùng Lỳ và nói:
- Trời ơi ? Vậy con gái tôi đang ở tại nhà ông sao? Con tôi có bị gì không? Ai đã bỏ bùa mê cho con tôi...?
- ông đừng lo, không ai bỏ bùa mê bùa yêu cho con gái ông cả, cũng như không ai định ám hại ông anh tôi cả . Tôi biết rừng nào cọp nấy, chúng tôi tôn trọng quý ông, chúng tôi không giành giựt các mối làm ăn của ông nhưng sản phẩm quá nhiều, tôi nghĩ ông anh tôi có chen vào cũng chỉ là hạt cát trong biển thôi, vì vậy ông đừng lo sợ việc làm ăn của ông bị thiệt hại.
- Ồ ? Thế ra ông là em của Hùng Lỳ?
- Vâng? Anh tôi khổ sở vì các ông.
- Tôi không ngờ sự việc lại ra nông nổi này ...Tôi rất ân hận về các việc mà các ông thầy đã là m vì muốn bênh vực tôi . Tôi mong ông giúp tôi giải tỏa bùa mê cho con gái tôi trở về, tôi chịu chia hai phần gia sản và cả công việc làm ăn cho anh ông .
- Ồ? Chúng tôi không muốn thế, chúng tôi chỉ muốn ông thông cảm cho anh tôi thôi. Muốn ở đây và an tâm làm ăn, không cướp giựt của ai, không lấn lướt ai, chỉ có thế mà thôi. Nếu ông chịu vậy và biết vậy thì chỉ trong vòng 9 ngày con gái ông sẽ trở về với ông mà không có một thiệt hại nào. Nhưng ông phải ở nhà chờ.
Thương gia nọ vừa gật đầu vừa chắp hai tay xá và lạy như tế sao và quả nhiên 9 ngày sau đó cô gái được người em Hùng lỳ dẫn về nhà. Lúc bấy giờ, các tay bùa ngải ở vùng Battambang và Angkor tập hợp lại bàn luận và tìm hiểu vì sao lại có loại bùa yêu mạnh và kỳ lạ như thế.
Cuối cùng họ biết được đó là loại bùa cổ xuất hiện ở vùng Vân Nam. Loại bùa này về sau được lan truyền qua vùng Thượng du Bắc Việt và qua cả Lào. Tuy nhiên càng ngày hiệu lực càng giảm đi. Câu chuyện có thật này do một người Tàu chuyên nghề buôn bán gạo muối và cá khô kể lại cho một nhà thám hiểm Pháp và ông này đăng trên báo thuộc địa sau này ( khoảng 1940 ).
Tuy nhiên câu chuyện không chấm dứt nơi đây vì hai năm sau. Hùng Lỳ bị cảm mạo nên phải tạm ngưng công việc làm ăn, Bữa kia có một Thầy Lục khoác áo vàng tay nắm bình bát đến trước cửa chấp tay lâm râm cầu nguyện.
Hùng Lỳ còn đang bị cảm nhưng thấy ông lục nên bước ra tay cầm nải chuối để cúng dường. ông Lục nói :
- MÔ Phật! Đau trong người phải không? Đây ? Uống chút thuốc này với nước muối này thì khỏi bệnh .
Hùng Lì mừng lắm vội vã chắp tay xá ông Lục 3 xá rồi quày quả bước vô. Đứa con trai Hùng Lỳ đi rót nước và bỏ tí muối cho cha uống.
Tối hôm ấy, khoảng giờ Tý, bỗng nhiên Hùng Lỳ la lên một tiếng thật thanh, người con trai thất kinh vùng chạy đến bên giương khoát màn lên thì thấy người cha há miệng thật lớn như bị mắc nghẹn vật gì trong miệng.
Anh ta tay nắm đèn, cúi sát miệng cha để xem thì bỗng nghe một trang vút thật mạnh , một vật đen xì dài như con rắn từ trong miệng Hùng vì phóng ra đâm vào mắt khiến anh ta ngã bổ xuống sàn nhà. Người lão bộc và một người giúp việc từ dưới nhà chạy lên thì đã thấy Hùng Lỳ tắt thở miệng đầy vết thâm đen và bụng chướng lên. Còn người con trai thì nằm ngất lịm dưới đất. Anh này kể lại mọi chuyện cho người lão bộc nghe và dặn phải mau mau đi báo tin cho người em của Hùng Lỳ biết vì nghi là bị bọn bùa chú vùng Angkor giả dạng thầy Lục để hãm hại.
Người giúp việc vội vàng trong đêm khuya chạy bộ đến nhà người em của chủ ở cách đó 20 cây số để báo tin.Nhưng khi đến nơi đập cửa thì cũng thấy ông này nằm chết cứng trên giương miệng thâm tím và bụng to sình lên thật dễ sợ.

SƯU TẦM
Theo:
http://thanbihocdongtay.com/_mgxroot/page_10795.html

---------- Post added at 09:06 AM ---------- Previous post was at 09:03 AM ----------

ừ những chuyện đồn thổi
Trong một chuyến thực tế miền núi, tôi đã có lần đến với vùng Thanh Sơn (Phú Thọ) nơi có người Mường sinh sống nổi tiếng với những chuyện bùa ngải. Tại nơi này, tôi đã được nghe nhiều chuyện rất lạ, người dân cứ đồn thổi mà không, họ còn đưa ra những dẫn chứng người thật, việc thật. Ở xứ sở của bùa ngải người ta tin chuyện ngải là có thật.
Đến giờ tôi vẫn còn ám ảnh bởi câu chuyện của nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn kể về một người bạn. Ông kể rằng, bạn đồng hương của ông quê Tứ Xã (Lâm Thao - Phú Thọ) dạy học nhiều năm ở xã Lai Đồng. Ông này vốn người xấu xí nên mãi không lấy được vợ. Nhưng sau nhờ ngải mà ông có vợ, có con. Nhưng người vợ chẳng may đột tử. Thay vì lo hậu sự cho vợ, ông bạn cứ ngồi... ngửi xác vợ! Lý giải điều này, những người biết về bùa ngải đều cho rằng, vì ông ta dùng ngải để lấy người khác một cách cưỡng bức nên khi vợ chết nếu không được thầy cao tay đến ké bùa (giải bùa ngải) thì sẽ chết theo vợ. Chính vì vậy, khi chưa được giải bùa, người đã trót nhờ ngải làm việc xấu cứ phải ngồi hít mùi tử thi!

http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-3.jpg (http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-3.jpg)

Ngải trắng xương rồng
Cứ một người con gái xấu xí, người dân tộc mà lấy được anh chồng đẹp trai người Kinh là người ta đồn thổi chuyện ém bùa ngải. Ở Thanh Sơn người ta nói về chuyện của cô gái sống gần cầu Mịn. Người xấu như Thị Nở, mà xấu cả nết nữa. Vậy mà, một anh chàng làm nghề chủ thầu xây dựng người Hà Nội, đã có vợ đẹp, con khôn lại mê cô nàng vùng sơn cước như điếu đổ. Họ sống với nhau như vợ chồng, có con với nhau. Anh chàng chủ thầu xây dựng vương vào cảnh đa mang đành biến thành con thoi đôi chốn đi về. Vừa mới năm trước, nghe người dân nói, anh đã xây cho mẹ con một ngôi nhà cao rộng thênh thang vào bậc nhất nhì huyện.
Chuyện này nhiều người dân ở Thanh Sơn đều biết. Người ta bảo nếu không có bùa ngải thì làm sao một người trai Hà Nội đẹp trai, giàu có lại yêu say đắm một cô nàng xấu xí đến thế. Chuyện này khiến tôi liên tưởng đến một câu chuyện có nói đến bùa yêu của nhà văn Nguyên Ngọc. Câu chuyện đại ý: Một cô gái miền núi hình thức xấu nhưng yêu và lấy được anh bộ đội biên phòng đẹp trai. Họ sống hạnh phúc với nhau kể cả khi con cái đã xây dựng gia đình. Năm tháng trôi đi, nhưng tình cảm của hai người vẫn mặn nồng. Hỏi về chuyện bùa ngải, cả hai đều cười. Nhưng nhà văn tự giải thích "bùa yêu" là một tình cảm chân thực của những con người đối xử với nhau. Tình cảm ấy là một thứ bùa ngải tốt nhất.
Đi tìm dấu tích cây ngải
Tiến sĩ, Thiếu tướng, Nhà văn Nguyễn Chu Phác là một trong những người khá say mê tìm hiểu chuyện bùa ngải. Tin cây ngải là có thật, nhưng Chu Phác vẫn chưa gặp và chưa hình dung ra được cây ngải như thế nào. Đã hơn 70 tuổi, ông đi nhiều nhưng vẫn thấy điều mình chưa biết như một món nợ vô hình. Trong cuộc trò chuyện ông bảo: "Tôi thấy người ta nói cây ngải giống như cây gừng. Có người nói nó giống như cây hoa tóc tiên, có người lại chụp hình nó giống cây xương rồng".
Mặc dù miêu tả hình dạng có khác nhau, nhưng nơi đâu cũng nhắc đến sự linh nghiệm của ngải. Theo kiến giải của nhiều người, cây này chỉ có rất ít ở vùng sâu núi thẳm. Cây này ăn động vật (gà con hoặc chim rừng), cái khí chất của nó độc lắm. Nhờ cái khí thiêng ấy, muốn hại đối phương phải bào chế và cho người ấy uống. Đối phương sẽ trở nên ốm yếu thần kinh suy kiệt. Nhưng với mục đích hại người thì người chơi bùa ngải cũng không thoát khỏi chuyện ác giả, ác báo.

http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-4.jpg (http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-4.jpg)

Ngải tím tóc tiên
Với mong muốn được biết một loại cây mang nhiều huyền bí trong đời sống của người dân tộc thiểu số tôi đã lân la dò hỏi nhiều nơi. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được với lý giải của một “ngải sư” có quen biết với Thiếu tướng Chu Phác tên là Sương Mãn Thiên. Theo lý giải của ông Sương Mãn Thiên thì cây ngải, cỏ ngải là một loại thực vật ngoại biến càn khôn, thường mọc trong những vùng rừng núi, nhiệt đới như thất sơn, Trường Sơn.
Ngải có đến gần 800 loại. Ngải là loài thực vật có củ, nhỏ nhất thì nhỏ hơn củ nghệ một chút như ngải đen, ngải nàng thâm, nàng xoài lớn thì có thể bằng bắp vế người đàn ông lực lưỡng như ngải mãnh hổ, cuồng phong, ngải tượng. Một số loài đã có tên khoa học và đã được công nhận tính năng chữa bệnh hay giúp ích cho cơ thể con người bởi các nhà nghiên cứu khoa học công bố. Nhưng đa phần cây ngải vẫn còn mang nhiều bí ẩn mà tên gọi chỉ được truyền miệng qua kinh nghiệm dân gian hay các ngải sư với nhau.
Theo các “ngải sư” thì loài cây này có tính linh tự nhiên kỳ diệu, ví dụ như một củ ngải khô đã vài năm để trong nhà không chạm đất nhưng khi để vào chậu kêu câu chú mời thần ngải về chứng thì vài tuần nó sẽ tự động mọc mầm sống lại, lên cây trổ hoa như thường. Có những thương gia làm ăn, buôn bán vô tình trồng một vài chậu ngải bún (còn gọi là ngải hẹ) ở trước nhà mục đích chỉ để làm cảnh. Nhiều người thấy từ khi mình trồng cây cảnh ấy tự nhiên đông khách đắt hàng. Chủ nhà cũng không biết là mình đã trồng loại ngải. Và thực tế, trong thế giới cây cảnh hiện nay, có rất nhiều loài cây thuộc họ ngải nhưng người bán, người mua đều không hay biết. Theo các “ngải sư”, với những loài cây cảnh "ăn thịt" đều có thể xuất thân từ những loại ngải khác nhau.

http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-2.jpg (http://hn.24h.com.vn/upload/4-2010/images/2010-10-09/1286630420-bua-ngai-2.jpg)

Cây ngải còn ẩn chứa trong nó nhiều điều bí hiểm.
Tuy nhiên, việc trồng cây ngải một cách vô tình cũng chẳng sao. Muốn có được bùa chú từ ngải phải có pháp sư thực hiện. Luyện ngải cách hay nhất là kiếm 7 cái đầu ông táo bỏ hoang nơi chùa, miếu, đình thần đem về trộn lẫn với đất thiên nhiên. Sau đó lấy một miếng chì vẽ khắc chữ bùa cột để dưới đít chậu, trứng gà sống dùng mực đỏ vẽ thêm chữ bùa chủ dùng mà mình muốn luyện cho chậu ngải đó. Chẳng hạn như ngải thương (làm ăn khấm khá), ngải ăn nói ngoại giao, ngải cầu tài, ngải quan tư tất thắng (ra toà thưa kiện).
Người ta muốn tăng thêm chuyện linh thiêng huyền bí của ngải đã tạo ra nhiều câu chuyện nghe rất hoang đường xung quanh việc luyện ngải. ông Chu Phác kể: "Tôi cũng nghe nói đến chuyện luyện ngải. Khi ngải ra hoa, tối người ta cắm hương theo hình bát quái đỏ rực. Người yếu bóng vía đi qua, nhìn thấy giữa thâm sơn cùng cốc bỗng lập loè ánh hương thì rùng rợn lắm. Tôi cũng được nghe kể, khi luyện ngải, nhiều đàn gà lạc vào hôm sau cũng chỉ còn lại lông và xương".
tHEO:
http://www.daklak24g.vn/diendan/showthread.php/3178-Tu-tim-hieu-bua-yeu-ngai-yeu-va-cac-loai-ngai-dung-lam-bua-yeu-co-xua

---------- Post added at 09:25 AM ---------- Previous post was at 09:06 AM ----------

Tôi học lóm được 2 cách dùng giải bùa ngải. Các huynh đệ thử xem sao.

Cách 1: Lấy vài cái hoa sen ( được hoa tươi thì càng tốt) và 1 nhúm cam thảo bỏ vào siêu nấu với nước, để sôi một lúc rồi tắc lửa. Dùng uống thay nước cả ngày, cũng hơi khó uống và sẽ gây ra buồn ngủ dữ lắm. Uống liên tục 1 tuần thì bùa ngải trong người sẽ được trục ra hết.

Cách 2: Lấy nước dừa tươi (1 trái). Bỏ thêm vào 7 hay 9 lá trầu tươi. Rồi nấu sôi lên, để ngụi. Rót ra đầy 1 chén rồi uống. Rất khó uống nhưng hiệu quả lắm đó. UỐng vào độ 10-15 phút thì sẽ có 2 phản ứng xảy ra. Hoặc nôn mửa, nôn đến mật xanh luôn đó (nhưng nôn xong là ko sao nửa) hoặc bị tiêu chảy, đi sạch ruột luôn. 1 tuần chỉ uống 2 lần thôi. UỐng 3 lần là hết bệnh.vì đi tiêu nhiều quá mất nước nên dead ,người mất thì bệnh củng mất luôn !
---
Cách 3: "em chỉ nghe nói thôi" là ra chợ mua 01 con gà toàn màu trắng, cắt lấy tiết, lấy vài dọt hòa nước ấm cho uống, sau đó viết trên 2 tay, 2 chân mỗi nơi 1 chữ thập, làm thịt con gà ấy sạch sẽ nấu cháo cho người bệnh ăn, nồi cháo chỉ bỏ tiêu, không được bỏ hành, đợi đến đêm ra bãi chăn trâu lấy một cục phân trâu khô rồi đem đót như đốt trầm dưới gầm giường cho mùi phân trâu tỏa lên, xông 3 lần là hết...hihi không biết đúng không vì không biết, chưa làm mà chỉ nghe nói thôi.
====
Theo: http://phayant.blogspot.com/2010/01/cach-giai-bua-ngai.html

---------- Post added at 09:31 AM ---------- Previous post was at 09:25 AM ----------

CÁCH GIẢI "BÙA NGẢI YÊU"

CÁCH GIẢI "BÙA NGẢI YÊU"


Dạo này bùa ngải yêu mọi nơi, nhất là ở Việt Nam, ở Mỹ cũng bị!

Người bị mắc ngãi, tâm trí lờ đờ, nhớ nhớ nhung nhung về người kia!

Người chơi ngải này, thường thì chỉ vì moi tiền, hay lợi dụng ngải để được "quan hệ" gần gủi không chính đáng, nói chung là vụ lợi riêng cho chính mình.

TLT xin giới thiệu cách giãi bùa ngải mà TLT tìm được trên mạng, hy vọng nếu bạn nào biết bạn mình, và nghi là người ấy bị bùa thì làm thử cách này nha! Nhưng cách này chỉ để cứu gỡ trong trường hợp người bị ngải non hoặc bùa chú thường mà thôi!!

Cách này là hãy dùng đọt non của cây khế chua nấu nước cho người bị bùa ngải uống, đàn ông thì ngắt 7 đọt khế mà nấu nước, đàn bà thì 9 đọt. Sau khi cho họ uống xong, chờ đến tối lúc họ ngủ hãy cắt cổ một con gà trắng, lấy huyết đó gạch một chữ thập vào hai lòng bàn tay và bàn chân của họ còn lại thịt gà thì nấu cháo đậu xanh bỏ thực nhiều hành và tỏi, đừng bỏ tiêu, sáng ra cho họ ăn, nếu người bị bùa ngải nhẹ thì sau đó họ sẽ trở lại bình thường ngay, điều quan trọng là sau khi đã cứu gỡ được người bị ngãi đừng bao giờ tuyên bố ra cho người ngoài biết mà chỉ nên im lặng.
Theo: Trailangtu- www.hoainiemmotthoi-khanhkhanh.com)


---------- Post added at 10:10 AM ---------- Previous post was at 09:31 AM ----------

« BÙA NGẢI XỨ MƯỜNG – KỲ I: HÀNH TRÌNH ĐI TÌM LÁ BÙA YÊU (http://hasuong.wordpress.com/2009/02/24/bua-ng%e1%ba%a3i-x%e1%bb%a9-m%c6%b0%e1%bb%9dng-k%e1%bb%b3-i-hanh-trinh-di-tim-la-bua-yeu/)

BÙA NGẢI XỨ MƯỜNG – KỲ II: DIỆN KIẾN NHÀ BÙA CHÚ CÓ… 10 VỢ VÀ NHỮNG KHÁM PHÁ THÚ VỊ VỀ THUẬT NÈM CHÀI

Tháng Ba 6, 2009 bởi hasuong (http://hasuong.wordpress.com/author/hasuong/)



BÙA NGẢI XỨ MƯỜNG



Phóng sự của Hoàng Anh Sướng

KỲ II: DIỆN KIẾN “NHÀ BÙA CHÚ” CÓ … 1O VỢ VÀ NHỮNG KHÁM PHÁ THÚ VỊ VỀ THUẬT NÉM CHÀI

Quả thật, chỉ đến khi rung đùi ngồi uống rượu nghe “nhà bùa chú” Hoàng Văn Nhẽo kể chuyện bùa mê ngải lú, tôi mới hoàn hồn. Chả là đường đến xóm Dùng phải qua một con suối. Mùa mưa, nước đầy, suối sâu. Xe vừa lao xuống đã kêu đánh “ục”. Máy tắt ngỏm. Trời tối bịt bùng. Sương giăng tứ phía. Một mình giữa núi đồi heo hút. Tôi sởn da gà. Nghiến răng, oằn lưng đẩy xe vượt suối. Một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nhỡ ông Nhẽo không có nhà, lại đất khách quê người, biết ở đâu? Mò mẫm mãi cũng đến được nơi cần đến. Cất tiếng gọi lạc giọng, mới nghe lời vọng ra ồm ồm: “Ai hỏi gì tôi đấy?”. Tôi thở phào, chợt thấy thấm thía đến thế câu nói của cổ nhân: “Mừng như chết đuối vớ được cọc”.
Nghe tôi giới thiệu là người thân của nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, ông Nhẽo vui lắm. Tay rót rượu mời khách, ông nói cười rổn rảng: “Anh cứ ở đây với bác vài hôm, không ngại gì đâu. Bác ở có một mình thôi mà”. Tôi đưa mắt nhìn. Căn nhà sàn rộng thênh thếnh, lạnh lẽo như cái đình bỏ hoang. Đồ đạc chẳng có gì. Tài sản đáng giá nhất chỉ là cái tủ buýp-phê mốc lở và chiếc đài cát-xét Trung Quốc bị mất nắp. Tôi hỏi: “Thế bác gái cháu đâu ạ?”. Ông Nhẽo cười buồn: “Chết hết, bỏ hết đi cả rồi. Ngày xưa, bác nèm cho nhiều người đàn bà đẹp mê mình. Nèm cả vợ người ta bỏ chồng theo mình. Vì thế, về già, trời quả báo, phải ở một mình thế này đấy”. Được biết, ông Nhẽo đã dùng thuật nèm chài để lấy những… 10 vợ. Sau này, người thì chết, người thì bỏ ông mà đi. Ông bảo: “Dù có tài nèm đến đâu cũng không tránh khỏi cái hoạ cô đơn về già”. Vì thế, giờ đây, ông chỉ làm phúc nèm cho các cặp vợ chồng yêu thương nhau. Nèm cho đàn ông bỏ gái, đàn bà bỏ giai mà về đoàn tụ với vợ với chồng. Lụi cụi mở nắp chiếc hòm cũ kỹ để ở góc nhà, ông Nhẽo đưa cho tôi xem một tập vở dày cộm ghi chi chít tên tuổi, địa chỉ những người vợ bị phụ bạc, những ông chồng bị cắm sừng đến nhờ ông nèm giúp. Tôi lần giở từng trang. Dễ có đến cả nghìn địa chỉ. Thôi thì đủ cả “4 phương trời mười phương đất”. Gần thì Phú Thọ, Sơn La, Hà Nội. Xa thì Hà Tây, Hà Giang, Thanh Hoá, Nghệ An… Có người ở tận tít tắp trong Bảo Lộc, Lâm Đồng… Xa quá thì đành gửi ảnh “một nửa của mình” và cả ảnh của kẻ tranh vợ cướp chồng để ông Nhẽo làm nèm chia cắt.
Ông Nhẽo bảo: “Phép thuật nèm chài của người Mường có từ ngàn năm nay rồi nên phong phú lắm. Bản thân bác, tu luyện gần trọn một đời, cũng chỉ biết làm có mấy chục bài. Phép tắc, lề lối thì vô cùng chặt chẽ. Khi nèm, phải đọc thần chú liền một hơi cho hết bài. Nếu bị đứt đoạn thì phải nghỉ lấy hơi đọc lại. Đọc thầm, tuyệt đối không cho ai nghe thấy, không cho lưỡi va vào răng. Niệm đủ 3 lần mới hà hơi vào gạo, muối rồi bí mật bỏ vào nồi cơm, canh để ăn vào, tự khắc sẽ yêu thương nhau. Nếu muốn bồ bịch bỏ nhau thì niệm thần chú vào một số hạt thóc rồi quải cho gà nhà người ấy ăn, tự khắc hai người sẽ chán nhau”. Trò chuyện với ông, tôi mới biết, phép nèm vô cùng thần bí, thần bí đến mức có nhiều chi tiết không thể lý giải bằng tư duy lô gíc thông thường. Ví như: Vì sao phép màu muốn truyền dạy người khác phải chọn đúng ngày giờ? Mỗi năm chỉ có vài ngày truyền dạy được? Có những bài nèm chỉ làm được vào lúc chập tối. Nèm xong phải quay mặt ra hướng Tây mà thở. Vì sao khi vào mùa ếch nhái kêu thì có truyền dạy đúng bài bản cũng không thể “khất” (không thực hiện nổi)? Rồi ông say sưa kể về cách nèm cho chó vẫy đuôi để đến nơi có chó dữ, chúng sẽ mừng như mừng chủ. Rồi cách nèm nương bùa, nèm để không một người ngoài nào có thể lấy hoa màu nông sản mình trồng trên nương. Tôi mỉm cười. Thảo nào, lúc ngồi uống rượu, thấy tôi nhấp nhổm ngó nghiêng con Wave để dưới gầm nhà sàn, ông Nhẽo tủm tỉm: “Anh cứ yên tâm, cứ ngồi uống cho thoả sức. Đố ai dám sờ mó con xe của anh. Nếu mất, mai bác đền”.
Nhà bùa chú Hoàng Văn Nhẽo đã đồng ý cho tôi ghi 5 bài thần chú nèm yêu của ông với điều kiện, tôi không được bật máy ghi âm. Đó là bài: Nèm vào khăn mặt cho vợ chồng thương yêu nhau. Nèm dò lá thương yêu (Niệm thần chú vào cành lá rồi thả ra đường. Người mình yêu dẫm phải sẽ tự nguyện theo mình). Nèm phô nống (Niệm thần chú vào bàn tay rồi vỗ vào vai đối phương, tự khắc người ấy sẽ mê mình). Nèm lá phai nhạt chán ghét (Dùng cành lá nèm vào làm cho tình nhân, bồ bịch bỏ nhau). Và bài liếc mắt tìm hiểu (Đọc thần chú xong, liếc mắt đưa tình làm cho đối phương mê mẩn).
Hỏi về phép thuật chài, ông Nhẽo giãy nảy: “Thất đức! Thất đức! Không nên truyền cho nhau cái thứ hại người ấy. Vì chài nó nguy hiểm lắm. Mấy làng mới có một ma chài. Dân Mường có câu: “Trong chài ngoài mõ”. Người Kinh xa lánh mõ thế nào thì người Mường xa lánh chài thế ấy. Người ta hay dùng sắt để chài. Niệm thần chú vào sắt rồi quệt vào cây mía, quả cam, vại nước. Người bị hại ăn uống những thức ấy, tự khắc trong bụng có sắt thôi”. Về chuyện chài, tôi đã được nghe ông Vũ Đình Hiền, nguyên cán bộ Sở văn hoá thông tin tỉnh Vĩnh Phú (cũ) kể: Năm 1963, ông được dự một lớp học “Chống mê tín dị đoan để đưa miền núi tiến kịp miền xuôi” do huyện uỷ Thanh Sơn tổ chức, ông Cao Đức Chính, thường vụ huyện uỷ phụ trách. Đợt ấy, huyện phát động phong trào nhân dân tố giác những người biết chài, nèm để bắt đến lớp học tập, cải tạo. Có một người đàn bà ở xóm Đồng Cỏ, xã Thục Luyện đã chài, hại một anh thanh niên Mường làng Cự Thắng, lấy vợ ở Thục Luyện. Khi bị phát hiện, người đàn bà độc ác ấy bỏ trốn về xã Giáp Lai. Công an huyện do ông Đinh Liên Đàm chỉ huy đã truy tìm bắt về huyện. Trước công an điều tra, mụ đã thú nhận làm chài sắt hại anh thanh niên nọ. Song mụ chỉ biết chài theo gia truyền chứ không biết cách giải, trong khi bệnh tình của anh thanh niên Mường ngày càng nguy kịch. Một ông già Mường ở Cự Thắng, thấy vậy, yêu cầu lãnh đạo huyện và xã viết cam kết không bắt ông đi cải tạo, ông sẽ chữa chài trước mắt mọi người. Ông Hiền kể: “Tôi thấy ông già bưng ra một chậu thau nước lã, một cái chày, một dùi gỗ. Viết bùa, thắp hương, đọc thần chú xong, ông dán bùa vào chày gỗ rồi để vào bụng anh thanh niên nọ, vung dùi đập đánh “bốp” một cái. Anh kia kêu hét lên, hai tay ôm ngực. Ông già lại để chày lên ngực, đập tiếp một phát. Anh kia lại hét, giơ tay ôm cổ. Khi ông già đập vào cổ, anh thanh niên ngã vật xuống. Một cái đinh mười phân bọc trong mảnh vải váy đàn bà, cuộn bên ngoài bằng chỉ ngũ sắc, bật ra khỏi mồm. Vài hôm sau, lại đi nương đi rẫy.
Đêm ấy, mãi 12 giờ đêm, tôi mới đi ngủ. Phần vì mệt, phần vì khuya, tôi thiếp đi lúc nào không biết. Bỗng nghe tiếng “phì, phì” như tiếng rắn hổ mang phun ở ngay trên đầu, tôi choàng tỉnh giấc, he hé mắt nhìn. Trong ánh đèn dầu leo lét, tôi thấy bóng hai người đàn ông chụm đầu vào nhau. Tiếng Mường lầm rầm như từ cõi âm ty vọng đến. Căng mắt nhìn, tôi nhận ra ông Nhẽo và một người đàn ông lạ mặt. Anh kia đến xin nèm. Tiễn khách ra cửa, ông Nhẽo trở vào. Tần ngần một lát, ông cúi xuống thu gọn túi xách, giấy bút, máy ảnh, máy ghi âm… tôi vứt tanh bành lúc tối. Cả bộ quần áo ướt sũng mồ hôi và nước suối tôi lội hồi chiều. Tay vuốt vuốt vào ống quần tôi, ông khẽ khàng treo lên mắc. Tôi nằm im, nín thở. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt đến: ông Nhẽo đang nèm tôi. Thì vừa nãy, ông chẳng khoe có những 10 vợ, 18 người con, gần 40 đứa cháu là gì? Lại khen tôi đẹp giai, đức độ, ăn nói có duyên… Cớ gì ông không nèm tôi cho một cô cháu gái nào đó? Tóc tôi dựng ngược. Tim tôi nghẹn lại. Mắt tôi thao láo. Sáng hôm sau, ngồi bỏm bẻm nhai bánh rán, uống nước chè tươi với ông, tôi mới bật cười. Đúng là “thần hồn nát thần tính”.
Trên đường trở lại thị trấn Thanh Sơn, tôi rẽ vào Tân Phú thăm anh Hoàng Bá Tân để hỏi về phép thuật nèm chữa bệnh mà anh đã đi báo cáo ở Hội nghị y học dân tộc tỉnh Phú Thọ. Rất tiếc, anh Tân đi vắng. Song bù lại, tôi lại được tiếp kiến ông cụ thân sinh ra anh, ông Hoàng Bá Huân, nổi tiếng về làm nèm. Ông Huân năm nay bước sang tuổi 76 nhưng còn tráng kiện, sung sức lắm. Vợ ông ít hơn vài ba tuổi, trông dáng người, nước da, chắc xưa cũng phải là cô gái Mường xinh đẹp. Tôi hỏi ông Huân: “Bác gái đẹp thế, ngày xưa, bác có phải dùng nèm mới lấy được không?”. Ông Huân cười xua tay: “Không! Làng Mường có nhiều người biết nèm thì khó dùng trò ma ấy. Lộ chuyện ra sẽ bị nhà cô gái đánh cho vỡ mặt”. Bà Huân xởi lởi: “Tôi thích ông ấy thì lấy làm chồng thôi chứ chẳng phải ai chài nèm gì đâu”. Rồi bà kể chuyện hồi trước, nhiều đoàn công nhân đến ở đây bị người Mường nèm trêu nấu cơm không chín, nấu nước không sôi. Mọi bài nèm đều đọc bằng tiếng Mường. Riêng bài nèm này lại nói bằng tiếng Kinh. Nguyên văn như sau: “Mày làm đồng hay mày làm đáy. Tao xó xáy cho mày không lên hơi. Mày lên hơi thì tao chém. úm ta ha khất”. Muốn cho cơm chín thì niệm thần chú: “Mày làm đồng hay mày làm đáy. Tao xó xáy cho mày lên hơi. Mày không lên hơi thì tao chém. úm ta ha khất”. Bà Huân giảng giải: “Người ta nín hơi đọc thần chú rồi phì hơi ra mảnh đóm, vờ vào bếp xin lửa nhưng khua khoắng mảnh đóm quanh nồi và dưới chôn nồi. Lửa dẫu có đốt đùng đùng cơm cũng chẳng chín được”. Tôi ngỏ ý muốn xem ông bà biểu diễn. Ông Huân cười: “Thôi, để hôm nào bác biểu diễn cho anh xem bài nèm ráo ướt. Khi ở trên bờ niệm thần chú thì người chống bè, bơi thuyền chốc chốc lại ngã ùm xuống sông, làm cho quần áo vừa ráo lại ướt ngay”. Rồi ông hào hứng kể chuyện làm nèm để bó lại một số cặp vợ chồng khỏi bị tan vỡ. Ông kể chi tiết chuyện anh Khê ở Tân Phú đã có với vợ những 4 mặt con. Tí tởn thế nào lại cưới thêm cô vợ lẽ, suốt ngày òm ọp đánh chửi vợ con. Cụ Bằng ở xóm thấy thế đến nhờ ông Huân “bó” lại cho gia đình họ đoàn tụ. Hẹn một ngày anh em nhà ấy ăn uống họp gia đình để lựa lời khuyên nhủ, chị dâu anh Khê kín đáo giấu 3 đôi đũa của vợ cả, vợ hai và của anh Khê vừa ăn xong không rửa đưa cho ông đem về bó nèm. Ông còn kể chuyện bó nèm cho vợ chồng anh Dũng ở xóm Mịn. Nghe xong, tôi hỏi: “Cháu sẽ viết báo nêu tên thật của họ, liệu có bị kiện không?” Ông Huân cười xoà: “Cả làng biết đấy, kiện gì. Hơn nữa, bác làm phúc đức cho gia đình họ. Bây giờ trong ấm ngoài êm, hiểu ra, họ chỉ biết ơn bác thôi”. Bà Huân vội nói chen vào, giọng lo lắng: “à! Suýt nữa thì quên. Hôm trước đến đám ma nhà anh Thọ. Bà Xuân gọi tôi ra nói nhỏ là về nhờ ông, nếu “nèm tơm thăm” hay “nèm bó đũa” thì làm ơn cởi giúp kẻo một người chết thì cả nhà chết theo”. Ông Huân bảo: “Không sao. Nhà bà Xuân, mẹ anh Huy ở xóm Quyết Tiến, tôi nèm bằng muối không sợ nguy hiểm như bó đũa, tơm thăm nên không phải cởi”. Nói đoạn, ông liền bảo Thuỷ, cậu con út vào buồng mở hòm lấy ra bó đũa cho tôi xem. Đây là 2 đôi của vợ chồng anh Dũng nhờ ông nèm hồi năm ngoái. Bốn cái đũa được bó bằng hai mối buộc chỉ đỏ và chỉ trắng. Ông Huân giải thích: “Muốn nèm bó đũa phải dùng hai loại chỉ khác màu bó chặt đôi đũa ăn cơm của những người đang “ông chẳng bà chuộc”. Bó đũa ấy phải đem về nhà mình cất kỹ. Sau 3 năm khi vợ chồng đã khăng khít, phải đem bó đũa đó ra niệm thần chú bài “ké nèm” (giải) rồi tháo chỉ cho đũa rời ra. Có như thế thì một người chết, người kia sẽ không hề hấn gì”. Còn “nèm tơm thăm” là lấy được mảnh áo hoặc quần của 2 người đã mặc, niệm thần chú vào rồi cất kỹ. Đây là cách nèm khá bền chặt nhưng cũng khá nguy hiểm. Lời bài chú rất dài, người khoẻ, đọc một hơi mới hết. Khi vợ chồng đã gắn bó, để tránh nguy hiểm, phải nèm cởi ra. Đọc lời chú bài ké nèm, hà hơi vào 2 mảnh vải, đem ra sông, suối, chỗ nước quẩn, rồi thả một mảnh ở dòng nước chảy xuôi, một mảnh ở dòng nước chảy ngược. Hai mảnh vải cuốn đi hai nơi sẽ không còn nguy hiểm cho người bị nèm.

Cần sự lý giải về một hiện tượng tâm linh của văn hoá Mường

Trở lại với nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, người đã có hàng chục công trình nghiên cứu về văn hoá Mường Thanh Sơn. Trao đổi với chúng tôi tại tư thất ở Khu tập thể Di Lâu, thành phố Việt Trì về vấn đề: có hay không sự linh nghiệm của phép thuật nèm chài, nhà văn khẳng định: “Chài nèm là có thật”. Theo “Cổ sử Việt Nam” của Đào Duy Anh thì Vua Hùng chính là người Lạc Việt có nhiều phép thuật, quyền năng, phục được các bộ lạc, làm thủ lĩnh mà xưng là Hùng Vương. Xứ Mường Thanh Sơn, đất bản bộ của Vua Hùng còn in đậm phong tục tập quán, lễ nghi tín ngưỡng, chế độ thổ tù lang đạo, ruộng đất nhà lang…, đặc biệt, những truyền thuyết dân gian về vua Hùng, về Thánh Tản Viên còn rất nhiều. Pháp thuật thần bí của người Lạc Việt mà sử sách thời Trang Vương bên Tàu gọi là phương thuật hay Việt phương nay còn sót lại ở xứ Mường chính là nèm chài, bùa mê ngải lú… Cách đây bốn năm, trong hội nghị giữa nhóm các nhà khoa học của Trung tâm khoa học xã hội và nhân văn quốc gia với Sở văn hoá Phú Thọ bàn về vấn đề “nghiên cứu văn hoá Mường Phú Thọ”, nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn đã tha thiết đề nghị cần nghiên cứu sớm phương thuật của người Mường để làm sáng tỏ bức màn tâm linh kỳ bí này song rất tiếc, cho đến nay, vẫn chưa ai đoái hoài tới. Riêng tôi, lặn ngụp mấy ngày ở xứ Mường Thanh Sơn để viết phóng sự này, không có ý tuyên truyền về những điều nhảm nhí, mê tín dị đoan… mà đơn giản chỉ là kể một cách trung thực những điều mắt thấy tai nghe đang lưu truyền trong dân gian để các nhà khoa học và bạn đọc tham khảo. Chuyện thuật nèm chài linh nghiệm đến đâu, cần phải tiếp tục nghiên cứu, đối chứng, tìm hiểu trong thực tế…


H.A.S


http://hasuong.wordpress.com/2009/03/06/bua-ng%E1%BA%A3i-x%E1%BB%A9-m%C6%B0%E1%BB%9Dng-k%E1%BB%B3-ii-di%E1%BB%87n-ki%E1%BA%BFn-nha-bua-chu-co-10-v%E1%BB%A3-va-nh%E1%BB%AFng-kham-pha-thu-v%E1%BB%8B-v%E1%BB%81-thu%E1%BA%ADt-nem-chai/

Honnhan
06-14-2011, 11:21 AM
Những câu thần chú đang dần biến mất

Cập nhật lúc 07:29 | 14/06/2011 (GMT+7)
Các thầy bùa nắm giữ chìa khóa để vén mở tấm màn bí mật của bùa chú đang ngày một ít đi. Trải qua thời gian, những câu bùa chú bí ẩn cũng đang dần biến mất...
Truyền nhân của thầy bùa phải là người tốt

Các thầy bùa luôn cất giữ rất cẩn thận bí mật về những câu bùa chú của mình. Tuy nhiên, họ cũng tìm cách chuẩn bị cho mình một người học nghề nhằm tiếp tục lưu giữ bùa chú - một nét văn hóa truyền thống của các thế hệ đi trước. Việc chuẩn bị này là rất quan trọng bởi việc truyền nghề diễn ra trong thời gian khá dài và người kế tục phải hội tụ đầy đủ những điều kiện vô cùng khắt khe. Nếu không ưng ý về truyền nhân của mình, các thầy bùa sẵn sàng đem theo bí mật về gặp tổ tiên chứ nhất định không truyền lại một cách khiên cưỡng.
Đối với bùa chú của người Tày, thầy “mằn” sẽ lựa chọn và theo dõi quá trình phát triển của truyền nhân ngay từ khi người đó còn nhỏ. Trong quá trình phát triển tự nhiên, nếu người được chọn bộc lộ các yếu tố: Tính khí ôn hòa, thông minh, trung thực, nhanh nhẹn, đạo đức tốt thì thầy “mằn” sẽ xem xét quyết định truyền nghề cho người đó.
Việc chọn người truyền “mằn” phải diễn ra trong thời gian dài và kĩ lưỡng như vậy là bởi theo quan niệm của người Tày ở vùng cao, “mằn” có đa tác dụng nên nó sẽ tốt nếu thầy “mằn” có tư cách tốt. Ngược lại, nếu thầy “mằn” không tốt, “mằn” có thể biến thành cái gây hại, như vậy là có lỗi với các bậc tiền nhân. Thông thường, thầy “mằn” chỉ truyền nghề lại cho con cháu trong gia đình chứ ít khi truyền cho người ngoài. Việc truyền nghề cũng diễn ra bí mật và phải đảm bảo chỉ hai người biết chuyện. Trong quá trình dạy dỗ đệ tử, thầy “mằn” cũng đặt ra những thử thách để rèn luyện khả năng của học trò.
Đặc biệt, trong một năm, việc truyền “mằn” chỉ diễn ra trong một ngày duy nhất là đêm ba mươi Tết, thời khắc trước giao thừa. Thầy “mằn” Đinh Văn Duyên lý giải việc này: “Từ xa xưa, việc truyền “mằn” luôn phải đảm bảo diễn ra trong bí mật. Theo phong tục truyền thống thì thời điểm trước giao thừa tất cả mọi người phải có mặt tại nhà để đón năm mới nên việc truyền “mằn” có thể diễn ra mà không sợ người khác đến học trộm. Thời khắc giao thừa với dân tộc Tày cũng là thời khắc rất linh thiêng và khi đó có tổ tiên quay về chứng giám”. Trong thời gian này, thầy “mằn” sẽ lần lượt truyền lại cho học trò những câu bùa chú tiếng Tày, cách thức thực hiện “mằn” cùng với việc cần phải tránh.

http://phapluatvn.vn/dataimages/201106/original/images638794_t7.bua.ki2.jpg Thầy “mằn” Đinh Văn Duyên
Đáng chú ý, mỗi năm, thầy “mằn” chỉ truyền dạy cho học trò cách làm một loại bùa chú và thầy cũng chỉ hướng dẫn duy nhất một lần. Cứ như vậy, để học hết bùa của thầy thì thời gian có thể lên tới hàng chục năm.
Những yếu tố lựa chọn khắt khe, thời gian học lâu dài, thầy “mằn” không truyền cho người ngoài và truyền nhân phải biết tiếng dân Tày là nguyên nhân chính khiến việc chọn lựa truyền nhân làm “mằn” ngày càng khó khăn. Các thầy “mằn” khi không tìm được người kế tục thường giữ kín bí mật của mình và sống ẩn dật, lãnh đạm trong vùng núi sâu khiến những bí ẩn bùa chú theo đó cũng lẩn khuất nơi sơn dã.
Hai mặt của bùa chú

Thầy “mằn” Duyên kể rằng: “Bùa chú được chia thành nhiều loại và khác nhau theo từng dân tộc. Có những bùa chú sinh ra vì mục đích xấu nhưng cũng có những bùa chú được tạo ra vì mục đích tốt. Tuy nhiên, loại bùa chú tốt đó cũng có thể gây họa. Do đó, các thầy bùa cao tay thường ít khi sử dụng hết kho bùa chú của mình. Nếu quyết định truyền bùa cho thế hệ sau, họ cũng lựa chọn chỉ truyền một số loại nhất định”. Vì lý do đó nên một số loại bùa chú đã bị thất truyền và chỉ còn xuất hiện trong những câu chuyện mang màu sắc tâm linh huyền bí.
Các cụ già tại các bản trên núi cao vẫn thường kể cho con cháu nghe những câu chuyện về lời nguyền của thầy bùa. Trong đó, đáng sợ vào bậc nhất phải kể tới loại “chài” của người Thái vì quả “chài” khi được ném đến đâu thì người bị yểm bùa sẽ phải chết ở đó. Ném trên rừng, chết ở rừng. Ném xuống nước, chết bởi nước. Ném vào lửa, ắt sẽ bị lửa thiêu.
Tương truyền, cách duy nhất để giải được tai vạ là tìm bằng được quả “chài” và mang đến nhờ thầy bùa hóa giải. Cũng có chuyện kể rằng, nếu thầy “chài” ghét ai và yểm bùa thì người đó coi như mất hồn và sẽ về làm thân trâu ngựa cho nhà thầy. Dù những câu chuyện đó là 100% hư cấu dưới ánh đèn khoa học nhưng kỳ lạ một nỗi là ít ai dám coi thường sức mạnh của những lời bùa bí ẩn.
Thầy “mằn” Đinh Văn Duyên nói về các loại bùa chú mà ông ta có thể làm ra: “Những loại bùa như “mằn” của người Tày thì đơn giản hơn, tác hại của nó cũng nhỏ hơn nhưng không phải là không nguy hiểm, đặc biệt là: “mằn” say, “mằn” yêu, “mằn” ghét... Tỉ dụ như “mằn” say. Đây là loại bùa chú mà thầy “mằn” sẽ thổi bùa vào một chén rượu nhỏ. Một người bình thường dù không biết uống rượu thì với một chén nhỏ chắc chắn chưa thể say.
Thế nhưng, những ai uống phải chén rượu được thầy “mằn” thổi bùa thì tửu lượng có cao đến mấy cũng phải nằm say mê mệt hai, ba ngày. Hay như “mằn” yêu hay ghét. “Mằn” yêu có thể khiến những người chưa từng gặp gỡ hoặc yêu thương nhau nhưng sẽ phải sống chung với nhau dưới một mái nhà. Những đôi uyên ương, những gia đình hạnh phúc khi bị yểm “mằn” ghét có thể sẽ tan rã, chia ly. Cũng vì uy lực của hai loại “mằn” tình cảm này nên thầy “mằn” thường tìm hiểu rất kỹ nguyên nhân của người đến xin “mằn” rồi mới quyết định làm hay không...”.
Có tìm hiểu thì mới thấy rằng tạm bỏ qua thực hư tác dụng thần kỳ của bùa chú thì ít nhất bùa chú cũng có tác dụng làm yên gió bão trong lòng người. Ngoài ra, cứ nhìn vào những yêu cầu khắt khe khi các thầy “mằn” làm bùa và việc họ tuyển lựa truyền nhân thì mới thấy rằng mục đích cơ bản của bùa chú là giúp đỡ con người và mang đầy tính thiện. Tuy vậy, với việc các thầy bùa đang dần biến mất, có lẽ chỉ một vài năm nữa, họ sẽ là những con người của quá khứ và chỉ được nhắc đến trong những câu chuyện huyền bí kèm theo những câu hỏi về một thế giới bí ẩn mang tên “bùa chú” mà thôi...
Phóng sự của Chí Dũng
(phapluatvn.vn)

Honnhan
06-18-2011, 07:44 PM
Truyền nhân bùa chú và bí ẩn câu bùa trong cổ họng (http://giaoduc.net.vn/phong-su/46-kham-pha-cuc-song/4993-truyn-nhan-bua-chu-va-bi-n-cau-bua-trong-c-hng.html)
Thứ bảy, 18 Tháng 6 2011 07:20 Núi rừng Tây Bắc, nơi “rừng thiêng nước độc” là nơi cư trú của cộng đồng các dân tộc ít người: Tày, Nùng, Dao, Thái… Nét sinh hoạt truyền thống và tín ngưỡng văn hóa đặc trưng là một điều huyền bí tạo nên sự tò mò, thán phục đối với những con người từng đặt chân đến đây. Đặc biệt, niềm tin vào thầy “mo”, thầy “mằn” với những câu bùa chú là một bí ẩn mà trải qua biết bao thời gian khoa học vẫn chưa tìm được lời giải đáp…

Đi tìm truyền nhân làm bùa

Vượt qua những con đường dốc đá và hàng chục km đường rừng là nơi ở của thầy bùa Hà Thị Kim Cự ( Xã Hưng Thịnh, huyện Trấn Yên, Yên Bái ). Thầy nói tôi may mắn hôm nay đi vào ngày tốt nên mới gặp, bởi thông thường thầy lên núi hái thuốc Nam đến tối muộn mới về, nhiều khi thầy ngủ đêm trên núi.

Vừa rót nước lá mời khách thầy vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện về sự huyền bí của những lời bùa chú. Qua mấy chục năm học bùa và làm bùa thầy Cự vẫn chưa hiểu hết được những bí ẩn của nó. Nói về bùa chú, thầy Cự giảng giải: “Mỗi dân tộc có một cách làm bùa và sử dụng bùa khác nhau. Tên gọi của nó ở mỗi dân tộc cũng khác, như người Thái gọi bùa chú là “chài”, người Tày gọi nó là “mằn”, một số dân tộc lại gọi là “hèm”.. Một số bùa chú sinh ra với tác dụng rất tốt nhưng có những loại được tạo nên chỉ với mục đích xấu là yểm bùa gây hại”

Thầy Cự là người dân tộc Tày nên cư dân địa phương vẫn thường gọi thầy là “mằn” Cự hay thầy “mằn”. Thường thì thầy “mằn” Cự chỉ làm bùa cho người dân quanh vùng. Nhưng cũng có những người ở xa tận Tuyên Quang, Lào Cai xuống nếu thấy được thầy cũng sẵn sàng giúp đỡ. Loại “mằn” thầy Cự hay làm nhất là “mằn” thuốc, ngoài ra cũng còn các loại mằn khác: “mằn” yêu, “mằn”ghét, “mằn” say.. nhưng những loại này thầy ít khi sử dụng vì nó có thể gây hại.

http://giaoduc.net.vn/images/stories/2011/06/17/bua2.jpg Thầy bùa Kim Cự đang chuẩn bị công cụ làm “mằn” thuốc.


Hiện nay, số lượng những thầy biết sử dụng bùa chú làm “mằn” là rất ít, có thể nói là đếm trên đầu ngón tay. Một phần vì mỗi thầy chỉ truyền nghề lại cho duy nhất một người và tiêu chuẩn để truyền nghề cũng rất khắt khe, nếu thấy không phù hợp thầy “mằn” sẽ mang theo bí ẩn về bùa chú suốt đời mà không truyền lại cho bất cứ ai. Một số thầy “mằn” lựa chọn cho mình cuộc sống ẩn dật, bình dị nên nhiều khi những người sống xung quanh cũng không biết đến sự tồn tại và khả năng của thầy.

Những câu chuyện bí ẩn về tác dụng của bùa thì nhiều người được nghe kể nhưng việc làm bùa như thế nào, sử dụng nó ra sao thì rất ít người biết. Theo lời thầy Cự thì nguyên nhân của việc đó một phần thầy bùa không truyền nghề cho người ngoài và cũng giữ rất kín phương thức làm bùa của mình. Bùa có thể sử dụng vào việc tốt như chữa bệnh cứu người nhưng nếu rơi vào tay những người không có đức, không biết cách sử dụng thì nó cũng có thể là gây ra những hậu quả vô cùng lớn.

Bí ẩn câu bùa trong cổ họng

Để thực hiện bùa chú nói chung hay làm “mằn” của người Tày nói riêng cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Trước khi thực hiện, thầy cần được biết tên tuổi, địa chỉ, lý do cần xin “mằn”. Nếu là “mằn” thuốc, thầy cần biết thêm triệu chứng, vị trí phát bệnh và thời gian bệnh xảy ra bao lâu. Đối với “mằn” yêu, thầy cần có thêm các vật hỗ trợ: tóc, vật dụng cá nhân của đối phương... Ngoài ra, thầy còn tự mình chuẩn bị các dụng cụ khác: Nước suối, đá cuội, sỏi, gạo, cơm nếp hoặc lá cây hái trên núi... những thứ này thầy thường tìm kiếm và trữ sẵn trong nhà để dùng trong những lúc cần.

Khi đã chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ cần thiết, thầy “mằn” bắt đầu công việc làm bùa chú của mình. Tuy nhiên, trước khi làm bùa thầy cần “xông” mình bằng nước lá thơm, việc đó theo thầy là để giữ mình sạch sẽ và rũ bỏ bụi trần từ những công việc thường ngày. Điều đầu tiên thầy “mằn” luôn phải làm là khấn vái tổ tiên, những thầy “mằn” đi trước đã truyền nghề lại cho mình. Sau đó, thầy đặt trước mặt những vật dụng đã được chuẩn bị và gọi tên người đến xin “mằn”, thầy xin tổ tiên chứng giám và giúp đỡ để thầy thực hiện bài “mằn” thành công.

Sau đó, thầy nín hơi, mím chặt môi và đọc những câu bùa chú trong vòm miệng và cổ họng. Tất cả những câu bùa này thầy nói bằng tiếng Tày và không để lộ người khác nghe thấy. Thầy nói rằng: “Những câu bùa chú này là bí mật nên thầy không thể tiết lộ”. Sau khi khấn câu bùa xong, thầy sẽ thổi hơi vào các vật hỗ trợ ( cũng có thể gọi là vật trung gian ) và gói lại cẩn thận.

Thổi bùa vào các vật hỗ trợ xong thì việc cuối cùng phải làm là cho vật hỗ trợ đó tiếp xúc với người cần sử dụng mằn, theo lời thầy Cự thì: “ Bắt buộc những vật này phải tiếp xúc được với người cần sử dụng thì “mằn” mới phát huy tác dụng. Nếu là nước có thể sử dụng để uống, tưới lên người, đá cuội hay sỏi dùng để búng về phía người sử dụng “mằn”, gạo thì dùng để rắc ra xung quanh còn cơm nếp (khi làm “mằn” yêu) thì được dính vào sợi tóc của hai người rồi mang giấu đi, cũng có thể dùng nó đặt lên đầu giường.

Ngoài ra, đối với “mằn” yêu hay “mằn” bệnh, thầy “mằn” có thể thổi trực tiếp bùa chú vào vị trí bị bệnh hay vào tay (áp dụng với “mằn” yêu). Nếu thổi vào tay, “mằn” chỉ phát huy tác dụng nếu cánh tay đó được quàng vào vai hay chạm được vào người của đối phương, nếu để phát hiện hoặc phản đối thí “mằn” yêu đó phải bỏ đi. Hiệu quả làm “mằn” cũng phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm của thầy và sự thành tâm của người đến xin, thầy Cự không chắc chắn tất cả “mằn” mình làm sẽ cho hiệu quả tuyệt đối nhưng thành công của nó theo thầy có thể lên tới bảy hoặc tám phần ( 70-80%).

Những bí ẩn xung quanh câu bùa chú vẫn là điều chưa thể giải thích. Từ đời này qua đời khác, người dân tộc Tày khi có bệnh vẫn tìm đến thầy Cự để xin “mằn”. Rất nhiều câu chuyện vẫn được người đời truyền tai về sự thần kì của những câu bùa chú. Những trường hợp gia súc bị bệnh lở loét tưởng không cứu được, thầy “mằn” đến àm bùa rồi những con bọ từ viết thương cứ thế chui ra, chết rồi rơi xuống lả tả dưới chân. Hay những người dân bị bệnh bướu cổ, u to phình hay bên má rồi nhờ thầy cũng xẹp xuống và lành bệnh. Những đôi trai gái không đến được với nhau, những gia đình xa cách đến xin “mằn” yêu của thầy rồi cũng được tác hợp và đoàn đụ. Tất cả những câu chuyện đó làm nên sự bí ẩn về một tín ngưỡng tôn giáo và tâm linh huyền bí mà khoa học vẫn chưa thể lý giải.

Chí Dũng (PLVN)


(giaoduc.net.vn)

Nguyễn Cao Hùng
07-22-2011, 10:20 PM
Mình có xem quá các bài nói về bùa yêu. Mình rất thắc mắc không biết những bài mà các bác nói có đúng không? Mình muốn đi đến những điểm mà mấy bác nói thì có giúp mình đi đên đó không ?






Truyền nhân bùa chú và bí ẩn câu bùa trong cổ họng (http://giaoduc.net.vn/phong-su/46-kham-pha-cuc-song/4993-truyn-nhan-bua-chu-va-bi-n-cau-bua-trong-c-hng.html)
Thứ bảy, 18 Tháng 6 2011 07:20 Núi rừng Tây Bắc, nơi “rừng thiêng nước độc” là nơi cư trú của cộng đồng các dân tộc ít người: Tày, Nùng, Dao, Thái… Nét sinh hoạt truyền thống và tín ngưỡng văn hóa đặc trưng là một điều huyền bí tạo nên sự tò mò, thán phục đối với những con người từng đặt chân đến đây. Đặc biệt, niềm tin vào thầy “mo”, thầy “mằn” với những câu bùa chú là một bí ẩn mà trải qua biết bao thời gian khoa học vẫn chưa tìm được lời giải đáp…

Đi tìm truyền nhân làm bùa

Vượt qua những con đường dốc đá và hàng chục km đường rừng là nơi ở của thầy bùa Hà Thị Kim Cự ( Xã Hưng Thịnh, huyện Trấn Yên, Yên Bái ). Thầy nói tôi may mắn hôm nay đi vào ngày tốt nên mới gặp, bởi thông thường thầy lên núi hái thuốc Nam đến tối muộn mới về, nhiều khi thầy ngủ đêm trên núi.

Vừa rót nước lá mời khách thầy vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện về sự huyền bí của những lời bùa chú. Qua mấy chục năm học bùa và làm bùa thầy Cự vẫn chưa hiểu hết được những bí ẩn của nó. Nói về bùa chú, thầy Cự giảng giải: “Mỗi dân tộc có một cách làm bùa và sử dụng bùa khác nhau. Tên gọi của nó ở mỗi dân tộc cũng khác, như người Thái gọi bùa chú là “chài”, người Tày gọi nó là “mằn”, một số dân tộc lại gọi là “hèm”.. Một số bùa chú sinh ra với tác dụng rất tốt nhưng có những loại được tạo nên chỉ với mục đích xấu là yểm bùa gây hại”

Thầy Cự là người dân tộc Tày nên cư dân địa phương vẫn thường gọi thầy là “mằn” Cự hay thầy “mằn”. Thường thì thầy “mằn” Cự chỉ làm bùa cho người dân quanh vùng. Nhưng cũng có những người ở xa tận Tuyên Quang, Lào Cai xuống nếu thấy được thầy cũng sẵn sàng giúp đỡ. Loại “mằn” thầy Cự hay làm nhất là “mằn” thuốc, ngoài ra cũng còn các loại mằn khác: “mằn” yêu, “mằn”ghét, “mằn” say.. nhưng những loại này thầy ít khi sử dụng vì nó có thể gây hại.

http://giaoduc.net.vn/images/stories/2011/06/17/bua2.jpg Thầy bùa Kim Cự đang chuẩn bị công cụ làm “mằn” thuốc.


Hiện nay, số lượng những thầy biết sử dụng bùa chú làm “mằn” là rất ít, có thể nói là đếm trên đầu ngón tay. Một phần vì mỗi thầy chỉ truyền nghề lại cho duy nhất một người và tiêu chuẩn để truyền nghề cũng rất khắt khe, nếu thấy không phù hợp thầy “mằn” sẽ mang theo bí ẩn về bùa chú suốt đời mà không truyền lại cho bất cứ ai. Một số thầy “mằn” lựa chọn cho mình cuộc sống ẩn dật, bình dị nên nhiều khi những người sống xung quanh cũng không biết đến sự tồn tại và khả năng của thầy.

Những câu chuyện bí ẩn về tác dụng của bùa thì nhiều người được nghe kể nhưng việc làm bùa như thế nào, sử dụng nó ra sao thì rất ít người biết. Theo lời thầy Cự thì nguyên nhân của việc đó một phần thầy bùa không truyền nghề cho người ngoài và cũng giữ rất kín phương thức làm bùa của mình. Bùa có thể sử dụng vào việc tốt như chữa bệnh cứu người nhưng nếu rơi vào tay những người không có đức, không biết cách sử dụng thì nó cũng có thể là gây ra những hậu quả vô cùng lớn.

Bí ẩn câu bùa trong cổ họng

Để thực hiện bùa chú nói chung hay làm “mằn” của người Tày nói riêng cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Trước khi thực hiện, thầy cần được biết tên tuổi, địa chỉ, lý do cần xin “mằn”. Nếu là “mằn” thuốc, thầy cần biết thêm triệu chứng, vị trí phát bệnh và thời gian bệnh xảy ra bao lâu. Đối với “mằn” yêu, thầy cần có thêm các vật hỗ trợ: tóc, vật dụng cá nhân của đối phương... Ngoài ra, thầy còn tự mình chuẩn bị các dụng cụ khác: Nước suối, đá cuội, sỏi, gạo, cơm nếp hoặc lá cây hái trên núi... những thứ này thầy thường tìm kiếm và trữ sẵn trong nhà để dùng trong những lúc cần.

Khi đã chuẩn bị đầy đủ các dụng cụ cần thiết, thầy “mằn” bắt đầu công việc làm bùa chú của mình. Tuy nhiên, trước khi làm bùa thầy cần “xông” mình bằng nước lá thơm, việc đó theo thầy là để giữ mình sạch sẽ và rũ bỏ bụi trần từ những công việc thường ngày. Điều đầu tiên thầy “mằn” luôn phải làm là khấn vái tổ tiên, những thầy “mằn” đi trước đã truyền nghề lại cho mình. Sau đó, thầy đặt trước mặt những vật dụng đã được chuẩn bị và gọi tên người đến xin “mằn”, thầy xin tổ tiên chứng giám và giúp đỡ để thầy thực hiện bài “mằn” thành công.

Sau đó, thầy nín hơi, mím chặt môi và đọc những câu bùa chú trong vòm miệng và cổ họng. Tất cả những câu bùa này thầy nói bằng tiếng Tày và không để lộ người khác nghe thấy. Thầy nói rằng: “Những câu bùa chú này là bí mật nên thầy không thể tiết lộ”. Sau khi khấn câu bùa xong, thầy sẽ thổi hơi vào các vật hỗ trợ ( cũng có thể gọi là vật trung gian ) và gói lại cẩn thận.

Thổi bùa vào các vật hỗ trợ xong thì việc cuối cùng phải làm là cho vật hỗ trợ đó tiếp xúc với người cần sử dụng mằn, theo lời thầy Cự thì: “ Bắt buộc những vật này phải tiếp xúc được với người cần sử dụng thì “mằn” mới phát huy tác dụng. Nếu là nước có thể sử dụng để uống, tưới lên người, đá cuội hay sỏi dùng để búng về phía người sử dụng “mằn”, gạo thì dùng để rắc ra xung quanh còn cơm nếp (khi làm “mằn” yêu) thì được dính vào sợi tóc của hai người rồi mang giấu đi, cũng có thể dùng nó đặt lên đầu giường.

Ngoài ra, đối với “mằn” yêu hay “mằn” bệnh, thầy “mằn” có thể thổi trực tiếp bùa chú vào vị trí bị bệnh hay vào tay (áp dụng với “mằn” yêu). Nếu thổi vào tay, “mằn” chỉ phát huy tác dụng nếu cánh tay đó được quàng vào vai hay chạm được vào người của đối phương, nếu để phát hiện hoặc phản đối thí “mằn” yêu đó phải bỏ đi. Hiệu quả làm “mằn” cũng phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm của thầy và sự thành tâm của người đến xin, thầy Cự không chắc chắn tất cả “mằn” mình làm sẽ cho hiệu quả tuyệt đối nhưng thành công của nó theo thầy có thể lên tới bảy hoặc tám phần ( 70-80%).

Những bí ẩn xung quanh câu bùa chú vẫn là điều chưa thể giải thích. Từ đời này qua đời khác, người dân tộc Tày khi có bệnh vẫn tìm đến thầy Cự để xin “mằn”. Rất nhiều câu chuyện vẫn được người đời truyền tai về sự thần kì của những câu bùa chú. Những trường hợp gia súc bị bệnh lở loét tưởng không cứu được, thầy “mằn” đến àm bùa rồi những con bọ từ viết thương cứ thế chui ra, chết rồi rơi xuống lả tả dưới chân. Hay những người dân bị bệnh bướu cổ, u to phình hay bên má rồi nhờ thầy cũng xẹp xuống và lành bệnh. Những đôi trai gái không đến được với nhau, những gia đình xa cách đến xin “mằn” yêu của thầy rồi cũng được tác hợp và đoàn đụ. Tất cả những câu chuyện đó làm nên sự bí ẩn về một tín ngưỡng tôn giáo và tâm linh huyền bí mà khoa học vẫn chưa thể lý giải.

Chí Dũng (PLVN)


(giaoduc.net.vn)